Thứ Ba,15/06/2021 04:36:30 GMT +7
Hậu Trường

Diego Maradona – Huyền thoại bất tử của bóng đá thế giới

Diego Maradona trở thành huyền thoại bất diệt trong làng túc cầu với lối đá quyến rũ, mê đắm cùng những tranh cãi bất tận xuyên suốt sự nghiệp của ông. Cùng chuyên mục Hậu trường bóng đá tìm hiểu về sự nghiệp của ông nhé.

Thế giới bóng đá hôm 25/11 (theo giờ Việt Nam) đã bàng hoàng nhận tin: trái tim Diego Maradona đã ngừng đập. Huyền thoại người Argentina qua đời sau cơn truỵ tim. Bốn chiếc xe cứu thương có mặt tại tư gia Maradona để cấp cứu, nhưng “Cậu bé vàng” vĩnh viễn không tỉnh lại.

Một trong những cầu thủ xuất sắc nhất lịch sử bóng đá thế giới đã trở về với Chúa. Maradona ra đi, nhưng di sản ông để lại bất tử với thời gian.

Vô địch World Cup 1986

Đỉnh cao sự nghiệp Maradona, cậu bé sinh ra trong gia đình nghèo khó ở Lanus, là chức vô địch World Cup 1986 cùng Argentina. Cho đến nay, danh hiệu trong mùa hè nắng gắt ở Mexico vẫn là một trong những chiến quả vĩ đại nhất lịch sử bóng đá Argentina, mà Maradona là đầu tàu với những khoảnh khắc không thể quên.

Trận tứ kết giữa Argentina và Anh đã trở thành “thần thoại” làng bóng đá. Maradona lập một cú đúp bàn thắng, trong đó có pha dùng tay đưa bóng vào lưới Anh đầy tinh quái, giúp Argentina có lợi thế dẫn trước. Maradona gọi đấy là “Bàn tay của Chúa”, trong sự phẫn uất của người Anh.

Tuy nhiên, bàn thứ hai của Maradona mới đích thực là hiện thân của Chúa trời. Giữa vòng vây năm cầu thủ Anh, Maradona đi bóng, bứt tốc vượt qua tất cả, trước khi sút tung lưới Peter Shilton để đưa Argentina vào bán kết.

Pha nước rút kinh điển từ phần sân nhà của Maradona đến nay vẫn là một trong những bàn thắng được xem lại nhiều nhất mọi thời đại và được FIFA bình chọn là bàn thắng của thế kỷ.

Màn trình diễn chói sáng trên đất Mexico là đỉnh cao huy hoàng trong sự nghiệp Maradona với cái kết đầy viên mãn. Maradona ghi thêm hai bàn vào lưới Bỉ ở bán kết, trước khi có hai kiến tạo như đặt giúp Argentina hạ Tây Đức, vô địch World Cup 1986.

Năm 1987, ông được FIFA lẫn UEFA trao giải thưởng cầu thủ xuất sắc nhất thế giới. “Cậu bé vàng” cũng là cầu thủ đầu tiên có hai pha kiến tạo trong trận chung kết World Cup.

Diego Maradona là số một

Bởi anh là vị thánh, câu chuyện cổ tích đẹp đẽ mà người ta gửi gắm trong đó những thông điệp về cuộc sống không hoàn hảo, và bởi chúng ta ai cũng có thể nhìn thấy mình trong chính con người anh, lúc là thiên thần, khi lại là kẻ xấu xa và dối trá.

Những khoảnh khắc trái ngược ấy trên thực tế là biểu tượng về hình ảnh của Maradona, giữa thánh thần và người phàm tục, giữa đỉnh cao và vực sâu, giữa cuộc sống của người được tôn thờ và sự thật không thể chối cãi con người đã sinh ra ở một đô thị nghèo khó ngoại ô Buenos Aires không bao giờ thoát khỏi những cám dỗ đời thường.

Tuy nhiên, cũng có lẽ chính vì thế mà anh được thần tượng bởi hàng biết bao nhiêu triệu người trên thế giới, những người luôn yêu mến, coi anh là người hùng của họ bởi xuất thân khổ cực ấy. Và sự mong manh của anh trong cuộc sống cũng như cách anh đối mặt, đã nhiều lần rơi vào vòng xoáy của nó do những căn bệnh nảy sinh từ cuộc sống hào nhoáng, nhưng mất cân bằng ấy khiến người ta yêu anh hơn chứ không ghét bỏ, bởi người ta sợ mất anh.

Thế mới thấy Maradona đặc biệt đến nhường nào. Pele được phong làm “Vua bóng đá”, ngưỡng mộ vì những gì ông làm nhiều hơn là yêu mến và tôn thờ. Còn Maradona chỉ đơn giản là một số 10, Diego, giản dị như cuốn tự truyện có tiêu đề “Tôi là Diego”, nhưng được thần tượng ở khắp mọi nơi, được phong thánh ở những nơi anh đã đi qua và để lại dấu ấn của mình.

Và phải tin vào một sự thật, không dễ dàng để sống với tư cách là Diego Armando Maradona, người không sợ các đám đông, không lẩn trốn giới phóng viên, không ngại bắt tay hay nói chuyện với một người không quen ngoài đường phố.

Anh là người đặc biệt trong mọi khía cạnh và không cần đến các chiến dịch quảng cáo, sự tô vẽ của báo chí quen biết hay mạng xã hội như bây giờ để trở nên nổi tiếng hơn. Anh sống cuộc đời bừa bộn và đầy rắc rối như anh vốn thế và chưa từng suy nghĩ nếu làm khác đi, mọi chuyện sẽ tốt hơn.

Diego là thế, người sống bản năng, chống lại FIFA với những tuyên bố phản kháng và giọt nước mắt ấm ức sau thất bại ở chung kết World Cup 1990 và sau đó bị FIFA quét sạch gọn ghẽ ở World Cup 1994, người yêu mến Fidel Castro và hâm mộ Che Guevara, người là linh hồn của Buenos Aires và trái tim Napoli.

Diego là thế và rất khó có thể mô tả về anh chỉ trong một bài báo hay những bộ phim. Anh đã là huyền thoại ngay cả khi còn đang sống, trong khi những Che Guevara, James Dean hay Jimmy Hendrix, những người chết trẻ, chỉ thực sự trở thành những huyền thoại sau khi qua đời.

Diego khi sống đã là thánh, sau khi qua đời là huyền thoại bất tử, như người đồng hương với anh, bà Evita Peron, hay nhạc sĩ/ca sĩ Carlos Gardel, một tên tuổi vĩ đại nhờ tango.

Tượng đài bất tử

Vài phút sau khi Maradona qua đời, avatar của Napoli trên các trang mạng xã hội chuyển thành màu đen. Người Napoli đau xót tận cùng, và có lẽ đó là di sản lớn nhất sự nghiệp Maradona, còn hơn cả những danh hiệu. Ông không phải mẫu cầu thủ “không thể ghét”.

Ngược lại, Maradona sống trên lằn ranh yêu ghét, ở hai thái cực cảm xúc đối lập. Nhưng thứ Maradona để lại chính là những trái tim tan vỡ trước cái chết của ông. Ai đã yêu Maradona, chắc chắn yêu đắm say, cuồng si và không bao giờ đánh mất tình yêu ấy.

Tài năng thiên bẩm cùng lối sống trần trụi của Maradona là hiện thân cho một tầng lớp xã hội đương thời. Ông bình dị, gần gũi, có những vinh quang, vấp ngã rất thường, rất đời. Chính sự trần trụi và thẳng thắn của Maradona giúp ông được đón nhận, dẫu sự nghiệp có không ít “nốt trầm” gắn chặt với lối sống có phần buông thả và hoang dại.

“Hy vọng, tôi sẽ được chơi bóng trên thiên đàng với Maradona”, Pele viết sau khi “Cậu bé vàng” qua đời. Sinh thời, cả hai đứng trước những so sánh. Pele hay Maradona xuất sắc hơn, cũng như Lionel Messi hay Cristiano Ronaldo bây giờ vậy. Nhưng khi những năm tháng vinh quang chỉ còn là hoài niệm, ai xuất sắc hơn có lẽ không còn đáng để bàn.

Maradona hay Pele đều vĩ đại, để lại cho thế giới bóng đá những kỳ quan bất tử như nhau. Với cổ động viên, như vậy là đủ rồi.